Những Giọt Ngậm Ngùi
Vinh-Lan
Mơ với hàng me
Em bắt gặp trong chồng thư cũ
một bản nhạc chép tay trong khổ giấy nhỏ,
mặt ngoài có hình một cô gái mảnh khảnh đang vén
áo bước ngập ngừng dưới làn mưa.
Thời gian bỗng như đổi chiều về
hướng cũ. Em không nén được bâng khuâng khi
nhớ lần đầu đến thăm anh. Trời
mưa tầm tã trong suốt đoạn đường em
đi. Chiếc nón lá quằn quại trong cơn gió không
đủ sức che chở em khỏi sự ướt át.
Em bước vào nhà anh với đôi má đẫm
nước mưa trông như đầy những ngấn
lệ. Ít hôm sau người đưa thư mang
đến em một món quà nhỏ của anh: bản
nhạc „Em đến thăm anh một chiều mưa“
với dáng hình cô gái chính tay anh vẽ.
Đêm nay, em đứng một mình trên sân
thượng dưới bầu trời đầy sao,
đưa ký ức trở về thời gian chúng ta còn
gần nhau. Trong những đêm trăng của ngày nào
đó em thích ngủ ngoài trời và viết thư cho anh
dưới ánh trăng. Để đáp lễ, có lần
anh gởi cho em từ quê ngoại mấy chùm hoa trứng cá
được ép vào lá thư bằng giấy tập
học trò nhân lúc anh ngồi viết dưới tàng cây
đầy mùi thơm của trái chín. Trong những đêm
mưa vừa tạnh - cũng của những ngày nào
đó - anh và em, tay xách giày tay xách guốc, dẫm chân lên xác
lá me ướt đẫm êm như thảm nhung và mát
lạnh như bãi cát ngoài biển cả. Mình chẳng nói
với nhau một lời nào, chỉ để lòng lắng
sâu vào cái cảm giác nhẹ nhàng êm ả...
Em nhắm mắt để nghe tiếng gió
lùa vào hàng me, len lỏi qua nhành lá, đưa đẩy nhau làm
thành một làn sóng âm thanh xào xạt rì rào, khi lên cao, khi
xuống thấp, khi rộn rã dập dồn, khi vời
vợi ngút ngàn như một bài nhạc nhiều tiết
tấu. Một chút u buồn len lén xuyên qua tâm tư em khi
nhớ kỷ niệm. Tình yêu của anh đã đưa em
vào một thế giới đầy mộng mơ. Em đã
không ngờ rằng vì nhớ anh mà em bao lần bàng hoàng
với tiếng lá rơi, xao động nghe tiếng chim
hót, lòng em có những lúc rộn ràng theo tiếng trẻ reo
đùa và thấy yêu đời qua tiếng sáo diều vi
vút... Cũng vì nhớ anh mà em biết cảm động
trước hạnh phúc đơn sơ của những
cặp vợ chồng nghèo trong xóm hay khi nhìn những mái
đầu bạc sống đằm thắm kề
cận nhau trong buổi xế chiều...
Đó là lý do mà em không muốn nghĩ
rằng, ngày hôm qua đã đi mất không còn để
lại dấu vết gì cả cho ngày hôm nay. Em không muốn
tin rằng, cuộc sống hiện tại là yếu
tố quyết định của một dứt khoát tâm
tình trong một người đã có thời cùng em say
sưa đi khám phá những khía cạnh mầu nhiệm
của yêu đương. Làm sao em có thể chấp
nhận rằng, cái tình tự sâu sắc của con
người cũng dễ mất mát như sự thay lá
của hàng cây, nỗi nhớ nhung khắc khoải của
thương yêu cũng bị nhạt nhòa theo bước
đi đều đặn buồn tẻ của năm
tháng và những luyến lưu vấn vương cũng
vì khúc mắc ưu tư mà bị xóa bỏ, thay thế
bằng dửng dưng, hờ hững, lạnh lùng.
Em yêu những cây me trên con đường
của tuổi thơ ấu, những cây me mang nhiều dấu
vết của thời cắp sách đến trường
và những ngày cùng anh sóng bước. Em đứng đây
bơ vơ giữa những hàng cây thân thuộc, xót xa
với những đổi thay của lòng người. Trong
khoảnh khắc em như quên mất hiện thực, tan biến
vào làn sóng của gió đang lả lướt trong vòm cây, thả
hồn theo những cơn mơ dài huyền hoặc...
Em mơ cảnh những em bé chạy tung
tăng trên đường lượm me chín đang rơi
tới tấp như những loạt sao sa, với
gương mặt rạng rỡ như vầng trăng và
tiếng cười trong trẻo như tiếng chim kêu khi
bình minh ló dạng. Em mơ thấy những chiếc lá me
nhỏ nhắn còn đọng sương đêm lấp
lánh bay dưới ánh nắng ban mai, đẹp như bông
hoa giấy ngày hội rơi xuống điểm trang mái
tóc dài óng ả, để ai đó thấy tóc người
yêu trữ tình hơn cả mây trên trời. Em mơ nghe gió
cùng với lá trong âm điệu nhịp nhàng của
tiếng mưa rơi, sáng tác khúc nhạc ru đưa tâm
hồn con người về cõi yên bình, về nhịp
điệu tha thiết của con tim, mặc cho phong
trần có phủ lên làn da, mái tóc...
Em còn muốn mơ thật nhiều nữa
với hàng me, trong cái ảo tưởng mong chờ con
người không thể quên, không thể vất bỏ
hất hủi những tình cảm đẹp nhất
của đời mình. Để rồi đêm nay, em ao
ước sẽ nằm mơ thấy anh đến
thăm em trong một chiều mưa, cũng với nụ
cười hiền lành, cũng với cái nhìn âu yếm
như ngày nào. Ta lại sẽ cùng đi bên nhau trên con
đường có xác lá me làm thảm trải cho những
kẻ biết sống bằng yêu thương và biết
nâng niu cái cảm xúc dạt dào của lòng mình.
Khuất xa tầm tay
Em đến anh buổi chiều ngày lễ
Chúa Giáng Sinh. Như những năm trước mình sẽ
cùng nhau đi phố xem chợ Giáng Sinh, đến khuya
sẽ đi lễ giữa đêm rồi tìm một quán nho
nhỏ nào đó mà ăn réveillon. Lần này anh muốn có chút
thay đổi, vì trời hãy còn sớm. Anh vừa dọn
về xóm mới, biết ở đây có món ăn “ruột”
của em, hủ tiếu Mỹ Tho, nên bắt buộc em
phải thưởng thức cái khám phá của anh. Anh không
chịu cho em theo mà xách tô đi một mình:
- Em ở nhà. Anh đi mua về cho ăn.
Em ngồi trong bếp với anh, ăn
một mình. Anh chỉ mua cho em thôi, còn anh ngồi ngang đó
trông em ăn, thỉnh thoảng cười chúm chím, mấy
lần hỏi: “Ngon không?” Em biết anh có cái thú ngắm em
ăn. Anh thường bảo: “Nhìn cái miệng em ăn
đã đủ thấy ngon rồi, chính mình đâu cần
phải ăn nữa!”
………….
Em ngồi ở hàng ghế cuối cùng,
trong một góc không ai để ý tới, nhìn anh đang nói
say sưa, hùng hồn, nồng nhiệt. Nét mặt của
anh trông rắn rỏi lạ thường, mà cũng
lạnh lùng một cách lạ thường. Những thành
viên của chủ tịch đoàn cũng như hầu
hết tham dự viên của cuộc hội nghị nghe,
nhìn anh với sự ngưỡng mộ, thán phục. Những
từ ngữ mạnh mẽ, kêu vang, tạo ấn
tượng, gây tác động phát ra từ một
giọng nói lưu loát, rõ ràng, đanh thép. Anh như một
vị tướng lãnh đang điều binh không với
vũ khí mà bằng ngôn từ, bằng âm sắc.
Từ rất lâu rồi, em không còn nhớ
là đã bao lâu rồi nữa, mình không gặp nhau. Em mang
những dấu vết ngày xưa trong tâm tưởng,
giữ kín nhiều hơn là để nhung nhớ. Em đã
nhận ra nhung nhớ chỉ để buồn cho sự
xa cách, không phải sự xa cách không gian mà sự xa cách tâm
hồn. Em biết mình chỉ là một cô gái tầm
thường, sống chân thành với bản chất
của chính mình. Em đã yêu thương một
người con trai biết để ý những nét vụn
vặt tiêu biểu cho người yêu, mà đồng
thời em cũng hằng lo sợ sự tầm
thường của em sẽ cản bước tiến
lên của anh. Nhiều đêm ngồi bên nhau tâm sự em
đã từng nghe những giấc mơ mang trọng trách,
ham tung hoành của anh, những giấc mơ không muốn
làm kẻ thứ yếu vì anh rất tin tưởng ở
tài năng mình. Em nghe với niềm hy vọng và nỗi
sợ. Em có hy vọng rằng anh sẽ thành danh như ý
muốn và thành nhân từ tinh thần đến thực
tế, mà em cũng có nỗi sợ về quan niệm
bảo tồn tâm hồn chất phác với sự hài hòa
của phần yếu phần mạnh trong mỗi con
người của em. Nó sẽ là một điểm
phiền phức cho người muốn coi tính chất hùng
và lý trí của người đàn ông là yếu tố
quyết định nhân cách, coi sự thành công trong sự
nghiệp và trên đường đời là giá trị
của con người. Chính vì thế mà nỗi sợ
của em càng ngày càng sâu đậm thêm. Em mãi bị ám
ảnh bởi sự lo âu, vì lằn ranh giới giữa cao
vọng, tham vọng và ảo vọng rất mong manh trong
khi khả năng làm biến đổi nhân cách của nó
lại mạnh mẽ vô cùng, và giá trị qua thành công
lắm khi không phải là một điểm tựa
vững chắc cho niềm tin của con người.
Trong những ngày tháng gần đây em hay
nhớ lại một buổi chiều đi dạo trong
công viên nằm trên bờ sông. Anh say sưa kể em nghe câu
chuyện đi tìm Bồng Lai Cảnh trên Bạch Ðầu
Sơn. Một chàng thư sinh không nghe lời bác nông phu,
bỏ ngôi làng đang bị giặc xâm chiếm, đi tìm
hạnh phúc trên núi Bạch Ðầu. Sau nhiều năm lang
thang đói khát, một hôm chàng bỗng nghe trong cơn mơ
màng của trạng thái nửa tỉnh nửa mê tiếng
hát rộn ràng, tiếng cười đùa xôn xao. Mở
mắt ra, chàng thấy bao quanh mình là những gương
mặt rạng rỡ vui tươi trong quang cảnh
trăm hoa đua nở với đầy dẫy trái
ngọt cây lành. Chàng sung sướng ngỡ mình đã tìm
được Bồng Lai như mơ ước, thì
lạ chưa, người đang ôm chàng trong tay mà chàng
tưởng là tiên ông cứu độ, không ai khác hơn là
bác nông phu năm nào. Thì ra, dân làng đã đoàn kết
đấu tranh đuổi giặc, lập hòa bình, xây
dựng thôn xóm. “Bồng Lai ở tại lòng người…..
Không thể có một thiên đàng trong ảo mộng!” Em
không quên được giọng nói đầy tin
tưởng, đầy tính cách thuyết phục của
anh. Em ghi nhớ lý tưởng tranh đấu mà cũng là
tư tưởng về hạnh phúc chân thực của con
người. Nó ở trong lòng
mình chớ không thể đi tìm trong ảo mộng!
Em ngồi đây mà nghe, mà nhìn anh nói. Em
biết anh không thấy em. Em cũng không muốn anh
thấy em. Thấy để làm gì? Nỗi sợ đã chia
cắt chúng ta. Một sự chia cắt không phải là không
có lý. Em vừa nghe đau xót vừa cảm thấy nhẹ
nhàng. Tình cảm của con người thật mâu thuẫn
quá, phải không anh? Mà em lại đang sống trong sự
mâu thuẫn ấy, vì chính nó là tính tự nhiên của con
người kia mà. Cũng như em không muốn anh gặp
em, thế mà vẫn kín đáo đi dự mấy hội
nghị của anh. Ðể nghe. Ðể thấy. Ðể
buồn. Lý tưởng còn đấy mà Bồng Lai ở
tại trong lòng mình sao không tìm thấy được! Giọng
anh giờ này vẫn còn đầy tin tưởng,
đầy tính cách thuyết phục, nhưng ngoài sự
hùng biện với một thanh âm đầy nghị
lực, em không cảm nhận được một linh
hồn qua tiếng nói. Em nhìn thấy những nét
cương quyết trên gương mặt anh, nhưng
không còn tìm gặp đôi mắt sáng tinh anh rất dễ
mến với cái nhìn dịu dàng của ngày nào, không còn sung
sướng thấy nụ cười cởi mở
hiền hòa của anh, nụ cười có thể gieo
thiện cảm vào ngay trong lòng những kẻ thật khó
tánh.
Cách trở vô cùng. Cách trở còn hơn
hằng bao nhiêu con sông dài, ngọn núi cao, còn hơn bao nhiêu
khúc đường đầy chông gai chướng
ngại. Cái không gian nằm giữa chúng ta, từ cái bàn
chủ tọa đến cái góc phòng ở cuối hội
trường có là khoảng cách đáng kể đâu mà sao xa
xôi quá!
Bây giờ mùa Giáng Sinh lại đến. Suốt
buổi tối nay em đi lang thang gần hết các con
đường mà ngày trước em đã cùng đi
với anh, rồi cuối cùng em ghé vào một xe hủ tiếu
nằm trên bãi bán thức ăn đêm, không mua đem về
nhà mà ngồi ăn tại đó. Em cúi gầm mặt
gần sát tô, không muốn ai thấy cái miệng em, cũng
không muốn ai thấy đôi mắt long lanh của em.
Ðâu còn có ai thích ngồi ngắm miệng em
ăn để tự cảm thấy như chính mình
đang thưởng thức hương vị của tô
mì, bát phở……
Kỷ niệm cho anh
Vừa bước vô cửa thì má liền
cho hay, anh đã tìm em ba lần trong vòng không đầy
một tiếng đồng hồ với vẻ mặt
rất bồn chồn, lo lắng. Em chỉ kịp
để giỏ xách lên bàn rồi vội vả
đến anh. Em tới đúng lúc anh vừa dẫn xe
đạp ra ngõ. Thấy em anh mỉm cười, đem xe
quay vào. Anh đáp câu hỏi, vì sao anh đã liên tiếp
mấy lần đi kiếm em, chỉ bằng một
tiếng cười nhẹ. Nhưng nhìn nét mặt bình
thản vui tươi của anh, em xúc động
đến gần muốn khóc. Sự xôn xao mong đợi,
nôn nóng, cùng với âu lo vì em trễ hẹn, mà chắc
chắn không tránh được đôi chút giận hờn,
tan biến tức khắc khi em đứng trước
mặt anh. Một nhà văn đã dí dỏm định
nghĩa “giận hờn” là sự biểu hiện tình
thương một cách chân thành nhất, ở đây em
muốn nói thêm: dễ nguôi giận cũng là cách biểu
hiện chân thành nhất tình yêu thương.
Nói thế mà em cũng đã giận anh, có
thể như lời của nhà văn, giận để
chân thành biểu hiện tình thương, nhưng giận
không nhìn nhau chỉ mới một tuần mà không ngờ cái
giận bắt tay với định mệnh làm chúng ta
mỗi người một ngã đến những ba
mươi năm.
Anh,
Trời Cali hôm nay nhiều sương mù. Em
ra đứng ngoài sân nhìn khoảnh đất rộng bằng
cái sân vận động ở bên kia đường
trước nhà, thấy lòng trống trải như
khoảnh đất. Cái gì là móc nối của cái cảnh
trước mắt với cảm xúc đang có trong lòng em? Phải
chăng đó chỉ là một đồng dạng về
sự trống vắng?
Thư anh vừa đến hồi sáng nay. Trong
giây phút ngắn ngủi có những đợt xúc cảm lên
xuống từ sóng gió, bão bùng đến êm ả, rồi
bơ vơ, luân phiên xuất hiện trong tâm não em. Ba
mươi năm đi tìm em khắp nơi, bằng
nhiều cách. Ba mươi năm không hờn đứa em
yêu tánh tình sôi nổi, hay gây xáo trộn. Ba mươi năm
vẫn nuôi hy vọng một ngày tái ngộ mà không sợ
rằng, sau ba mươi năm có thể có không biết bao
là đổi thay. Ðiều đó chứng tỏ rằng anh
vẫn như ngày nào, vẫn là cái hình ảnh mà em đem
theo từ ba mươi năm nay, cái hình ảnh đã làm em
bùi ngùi mỗi khi chiều xuống, vào thời điểm
anh vừa dắt xe đạp ra ngõ, mừng thấy em
đến, mỉm cười yên dạ rồi lặng
lẽ đem xe vào.
Sự thất lạc nhau trong chiến tranh
hay vì biến cố không phải là chuyện bất bình
thường. Má em không còn gặp ba em từ năm 1945. Bà ở
vậy nuôi bầy con, lòng không nguôi một hy vọng, cho dù
đến lúc qua đời điều bà hy vọng
vẫn không chịu đến. Em cũng ở vậy
nhưng không có con để nuôi, rất cô độc và
trong lòng không có hy vọng.
Có những đêm em giật mình thức
giấc vì một cơn mơ dữ dằn, rồi nằm
đó mà nghe cô đơn gậm nhấm, cảm nhận
tình trạng hoang vắng của tâm hồn trong một môi
trường sống xa lạ. Có khi em tự trấn an
bằng cách mở cửa đứng nhìn bầu trời
không sao, nhìn con đường buồn tẻ của
đêm khuya, nghe tiếng gió rít nhè nhẹ qua hàng cây bên
lề đường mà thấm thía thân phận một
mối tình không thành, một tình cảm đứng dừng
vì chính mình cũng không muốn mở lối thoát. Cũng có
khi em dằn nén sự bàng hoàng bằng tách trà, đơn
quạnh ngồi trong bếp, liên tưởng đến
cảnh một đứa bé đi chợ Tết, háo
hức đòi mua sắm nhiều đồ mới lạ,
rồi sau hằng giờ đi quanh quất, cuối cùng nó
buồn bã chọn một bao kẹo quen thuộc. Em có
cảm tưởng như mình đã chuyển
đường trên xa lộ cuộc đời, đã
chọn một hướng đi buồn nản mà cứ
chấp nhận rồi đơn độc một mình bon
bon thẳng tới.
Anh biết không, đó là tâm trạng của
em trong ba mươi năm qua. Thư anh như một
cơn gió mạnh khuấy động cái không khí tù đã
làm em xao xuyến không ít, nhưng sau giây phút đứng nhìn
sương mù còn chiếm cứ không gian, em lại nghe
mọi xao động như lắng dịu xuống. Em
biết làm sao bây giờ, anh? Em đã sống như
thế, sống trong an bày, không đòi hỏi, ước
ao, mong đợi. Thật ra, cũng có đôi lần em
muốn tự thử thách mình một thái độ
sống thích hợp với sự tiến triển tự
nhiên của cuộc đời: chấp nhận sự
biến đổi của hình hài theo thời gian mà tâm
hồn thì bình thản giữ nhịp điệu tin yêu
đầy hy vọng. Rồi em cũng lại tự
đặt câu hỏi: Với khả năng mình em có
thể ý thức đi theo sự diễn tiến đó hay
em phải đành lựa chọn phương cách dễ
nhất: buông mình thả trôi?
Ý nghĩ xây dựng lại của anh làm em
bồi hồi. Em bồi hồi vì hối tiếc,
thương cho những gì đã mất - nếu em không nông
nổi giận hờn, biết đâu mình đã khỏi
bị thất lạc nhau - nhưng cảm giác đó ngay bây
giờ chưa đủ làm sống dậy một sự
nồng nàn đến độ em muốn làm lại
cuộc đời, mà ngược lại một nỗi
sợ mơ hồ bắt đầu dần dần đi
vào tâm tư em.
Ba mươi năm qua rồi. Mái tóc em
đã điểm sương, trên má đã bắt
đầu xuất hiện vài nếp nhăn. Lâu lắm em
không để ý tới nhan sắc mà thư anh đã làm em
bâng khuâng đến khiến em muốn trông gương
để thử soát lại làn da, khóe mắt của mình. Nhưng
rồi em gạt bỏ ý định ấy, tự hỏi:
“Ðể làm gì?”
Anh,
Mình còn nên gặp nhau không? Và để làm
gì? Anh đã có câu trả lời, còn em thì chưa. Em rất
sợ một thất vọng. Sợ vì anh nuôi hy vọng
nhiều quá, còn chính em thì lại không còn gì trong lòng ngoài
những hình ảnh của quá khứ mà em có cảm
tưởng rằng nó chưa đủ sức làm
được nhiệm vụ nối tiếp với hiện
tại. Sợ vì tin vui đến quá đột ngột,
ngoài sự chờ mong, nên niềm tin không kịp khơi
dậy để hòa nhịp với thời gian, hoàn cảnh.
Cũng có thể em sợ một sự đổi thay
của nếp sống, thói quen, tình cảm…tất cả
đã quá im lìm, thiếu vận chuyển đến thành
ngưng đọng, nó đã làm em ngập ngừng hơn
là được thúc đẩy khi đứng
trước một nhịp điệu mới.
Thôi thì….
Những dòng chữ của em sẽ mong
tạm thời được coi là kỷ niệm nào
đó gởi cho anh để làm dịu đi buồn
đau thương nhớ của những năm dài xa cách.
Còn những dòng chữ của anh? Em vui mừng đọc
thư anh tuy vẫn còn lẫn lộn với nỗi băn
khoăn: những tia nắng mới xóa tan sương mù
trong không gian có xua đuổi được sự
lạnh lẽo trong lòng người hay không ?
T.